Chiếc Xe Hồng Trà Tắc Pha Ngon Nhứt Ở Sài Gòn Trong Lòng Tui

Nghe nói những chiếc xe gỗ vẽ kính ngày xưa rất thông dụng, có thể bắt gặp ở bất kì đâu nơi tiệm ăn của người Hoa. Nhưng theo nhịp hiện đại thì càng ngày, chiếc xe ấy lại dần biến mất, vì thế khi tình cờ gặp lại những chiếc xe này người ta không khỏi xao động vì nhớ lại chút hoài niệm về một Sài Gòn xưa. Chiếc xe hồng trà bằng gỗ màu vàng thân thương này cũng thế. Nhớ lại cái lần rong chơi giữa Sài Gòn nắng chang chang, tui vô tình tìm thấy chú.

Biệt danh thân thương tụi tui đặt cho chú là “Ông địa hồng trà”, vì mỗi lần đến mua chú đều cười thật tươi cùng với chiếc bụng có phần nhô lên như ông địa ở nhà tui vậy á. Mà có duyên mới gặp chú, vì chú bán cách tuần – tuần bán tuần nghỉ chứ không liền mạch, mà giờ thì tui nắm rõ rồi vì tuần nào cũng mong ngóng chú bán lại để ra mua một ly hồng trà tắc mát lạnh ngon đúng điệu.

Hồng trà tắc của chú có vị chua thanh đậm đà đan xen chút chát nhẹ, nhưng đọng lại sau cùng là vị hậu ngọt lịm trong khoang họng và mát lạnh cả người. Món hồng trà pha kiểu nguyên thuỷ lại ngon vậy thì ở Sài Gòn còn ít hàng giữ được hương vị vậy lắm. Nhớ cái ngày tui giới thiệu với mọi người quán của chú xong, khách bắt đầu kéo đến đông hơn để thưởng thức có ngon như tui đồn không, tất nhiên ai ai cũng ghiền giống tui luôn, chú bỗng nhiên có thêm quá trời người hâm mộ nụ cười và trà của mình.

Mấy lần sau này ghé thăm, chú cười còn tươi hơn trước, chạy ra khoe với tui: “Nay mấy ứng dụng giao đồ ăn biết đến chú rồi nha, mấy anh tài xế tới lấy hàng quá trời luôn, zdui quá trời con ơi.

Rồi hôm bữa, có người kia đến kêu chú bán công thức để ra nước ngoài bán, bao nhiêu cũng mua nhưng chú đâu có chịu. Này là công thức của chú mà, chú truyền lại cho hai đứa con thôi chứ không bán đâu”. Nói đến đây, cái tui nhớ lại về mấy câu chuyện bên khu Chợ Lớn tui từng nghe, rằng người Hoa thường chỉ muốn kiểu “cha truyền con nối”, người con nối nghiệp cha mẹ mình nên công thức thường không bao giờ truyền ra ngoài cả, gia đình nào có con chịu tiếp nối thì món ăn ngon cứ thế đi tiếp qua bao thế hệ, ngược lại thì sẽ biến mất như một huyền thoại.

Có nhiều người tiếc nuối vì những món ăn mình thèm thuở nào giờ tìm cũng không ra hoặc tìm ra nhưng không đúng cái vị thân quen. Bản thân tui lại thấy đây là một đặc tính hay của người Hoa, những việc này làm họ không mất gốc mà vẫn giữ được giá trị tinh thần và cốt lõi.

Quên kể, chú tuy lớn tuổi nhưng theo kịp xu hướng lắm nha. Năm ngoái, tui hỏi ý chú về việc làm một tấm bảng khuyến khích người ta sử dụng bình cá nhân khi mua nước của chú để hạn chế lượng nhựa, chú đồng ý liền. Cái bảng được chú trân trọng để trên mặt tiền xe ai đến cũng thấy liền, chú còn khoe có nhiều bạn sau này đã mang bình tới làm chú vui lắm lắm. Hôm qua ghé chú, chú nói cái bảng bay màu nhẹ rồi, có tính làm lại thì làm to hơn tí xíu để người ta đến mua thấy nhen con. Hôm đó, vị trà tắc bỗng nhiên ngon hơn vài phần…

📍 Kiên Ký – 30 Cô Giang, Quận Nhứt, Sài Gòn.

🕐 09h00 – 22h00 – tuần này chú đang bán đó nhen.


Xem thêm các bài viết khác của tui trên InstagramFanpage nhé

Leave a Reply

Your email address will not be published.